Vì vậy, hän bước nhanh về phía sạp bán sách, mấy người Phương Thượng bận trò chuyện nên không để ý tới hắn.
Lý Nguyên Chiếu chạy đến trước sạp bán sách, cầm một quyển sách lên, trợn tròn cả mắt.
Tên sách là: Phương Huyện Lệnh Đại Chiến Diệt Bá
“Ông chủ! Sách này của ngươi bán cái gì?”
Ông chủ sạp bán sách thấy thế thì vui vẻ: “Ngài từ vùng khác tới đúng không? Chuyện này mà cũng không biết, vừa khéo ngài cứ mua một quyển về đọc đi!"
“Quyển sách này nói về việc thiên ma diệt bá ở ngoại vực xâm phạm nước Cảnh, Phương huyện lệnh sưu tập bảy viên đá quý vô hạn, tặng cho hoàng đế để xuất binh tiêu diệt ma đầu” _
“Vô cùng xuất sắc! Năm mươi văn một quyển
“A? Diệt bá? Đá quý vô hạn gì cơ?” Lý Nguyên Chiếu trợn tròn mắt, sao ta không biết chuyện này?
Phụ hoàng từng diệt thiên ma ngoại vực sao?
Đúng lúc này, mấy người kia chạy tới.
Phương Thượng thò đầu ra từ sau lưng hẳn nhìn thử, mặt đỏ lên, không khỏi sờ mũi.
Hắn thầm nghĩ: chuyện cổ tích mình bịa ra cho trẻ con nghe, tên khốn nào lại viết thành sách thết
Xem ra mình vẫn nên quản chuyện văn hóa của huyện Đào Nguyên.
Cảnh đế nhìn thấy tên sách thì cười khanh khách.
Lý Nguyên Chiếu mở sách ra đọc, khinh thường nói: “Còn có loại sách này nữa! Toàn viết mấy chuyện không căn cứ, lãng phí nhiều giấy quái”
Sau đó, hắn tiện tay lật mấy quyển sách tển sạp, toàn là Thiếu Niên A
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-khong-lam-huyen-lenh-hoang-gia/3437066/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.