Minh lấy một cái ghế đi ra ngoài cửa ngồi, hắn không ngắm người, cũng không nhìn phố, chỉ ngồi đó cảm nhận không khí nơi đây.
Lúc ra tù trở về nhà, hầu như mọi người đều xa lánh hắn, khiến Minh thường xuyên ở một mình trong nhà ít ra ngoài.
Còn ở thành phố B này, hắn không có người quen, đồng nghĩa với việc cũng không ai biết hắn ở trong tù ra, mọi người không còn xa lánh hắn, cho hắn cảm giác hắn đã hoà nhập trở lại với xã hội.
Minh ngồi một lúc thì bắt đầu có khách ăn xong ra về. Do tâm trạng thoải mái khi được ăn đồ ăn của Minh, nên không ai chen lấn giành thanh toán trước, cũng không có người nhân cơ hội mọi người chen lấn mà ăn quỵt. Phần lớn khách hàng đều quét mã qr để thanh toán, chỉ có số ít người thanh toán bằng tiền mặt, cho nên Minh cũng không phải làm gì nhiều.
Ai thanh toán bằng chuyển khoản thì đưa màn hình chuyển khoản thành công cho Minh xem, còn ai thanh toán bằng tiền mặt thì Minh nhận tiền mặt, nếu có phải trả lại thì trả lại.
Một vị khách nam thân hình hơi béo, trông có vẻ sành ăn, sau khi thanh toán xong, thấy phía sau không có ai đang chờ thanh toán, thì chưa rời đi, mà lên tiếng hỏi Minh:
- Chào chủ quán, tôi thấy trên biển hiệu còn có cả mấy món đặc biệt, chủ quán tính khi nào bán? Không có gì là bí mất cả, Minh liền trả lời:
- Anh hỏi món đặc biệt hả. Mấy món đó thì khách phải đặt trước để quán chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tuong-lai-hay-mat-tri-nho-mot-phan/5279349/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.