Minh xoay người lại, đứng thẳng lưng, dùng ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn ông già tóc xám, hắn hét lên:
- Ông già, ông muốn gì? Ông già tóc xàm vẫn không động đậy, chỉ nghe ông ta nói nhẹ nhàng:
- Quỳ xuống!
Áp lực vô hình lại đè nặng lên cơ thể của Minh, ép hắn phải quỳ cả hai chân xuống, không cách nào đứng lên được.
Giọng Minh vẫn đầy sự tức giận:
- Ông già, nếu ông muốn giết tôi, tại sao phải nói với tôi nhiều như vậy? Còn nếu ông không muốn giết tôi, tại sao không để tôi đi?
Không hề bị ảnh hưởng bởi sự tức giận của Minh, ông già tóc xám vẫn bình đạm nói:
- Nhóc con, mày muốn ra ngoài, muốn trả thù những người đã hủy hoại cuộc đời mày, muốn đem lại hạnh phúc cho người của mày. Nhưng mày có đủ năng lực, có đủ bản lĩnh không?
Từng câu từng chữ của ông già tóc xám đều khiến Minh phải suy nghĩ.
Sau khi bình tĩnh lại, Minh xem xét lại bản thân mình, những lời ông già nói là đúng, hắn hiện tại là một thằng vô dụng, không có năng lực.
Minh lại thất vọng về bản thân, hắn lại đưa những suy nghĩ về ngõ cụt, hắn không biết phải làm sao, không biết phải bắt đầu từ đâu, rồi lại tự đánh giá thấp bản thân mình.
Trong đầu Minh có rất nhiều câu hỏi mà hắn không cách nào tự trả lời được, hắn cần một người thầy, cần một người chỉ đường dẫn lối cho hắn.
Và có lẽ, ông già trước mặt hắn là người có thể giúp hắn.
Và cho dù, ông ta không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tuong-lai-hay-mat-tri-nho-mot-phan/5279337/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.