Từ đó, lần nào mẹ Minh muốn đến thăm hắn, hắn đều từ chối không gặp.
Chớp mắt một cái đã qua sáu tháng, Minh bây giờ không còn bị đánh thường xuyên như hồi mới vào nữa, hắn cũng dần quen với sinh hoạt trong tù.
Hôm nay, cảnh sát trại giam lại thông báo có người thân đến thăm hắn.
Minh đang định từ chối như mọi lần, anh cảnh sát đã lên tiếng trước:
- Lần này không phải mẹ cậu đến thăm đâu!
Minh hơi bất ngờ trước câu nói vừa rồi của anh cảnh sát, lời từ chối chuẩn bị nói ra lại bị hắn nuốt vào lại.
Minh đi theo sau anh cảnh sát, hắn không hỏi anh cảnh sát là ai đến, vì hắn sẽ biết người đó là ai ngay thôi.
Chỉ là, trong lòng Minh dâng lên một sự thấp thỏm bất an.
Mẹ hắn không đến mà là người khác đến, liệu rằng ở nhà có phải đã xảy ra chuyện gì không? Rất nhanh, Minh đi theo anh cảnh sát đã đến phòng gặp người thân.
Người lên thăm hắn hôm nay là bác Cúc. Minh vừa nhìn thấy bác Cúc, hắn đã lên tiếng gọi:
- Bác Cúc!
Bác Cúc nhìn Minh, gương mặt bác mang theo nỗi buồn không cách nào che giấu.
Sự bất an trong lòng Minh lại càng tăng lên, cơ thể hắn bắt đầu run, hắn sợ sẽ phải nghe tin xấu từ bác Cúc.
Hai bác cháu ngồi trò chuyện với nhau, bác Cúc chỉ hỏi thăm hắn qua loa, sau khi xác nhận hắn ở trong tù vẫn khoẻ mạnh, bác liên tục trách hắn, trách hắn phạm phải sai lầm nên phải vào đây, trách hắn không chịu ra gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-tuong-lai-hay-mat-tri-nho-mot-phan/5279336/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.