"Mọi người nhanh lên, đừng vừa đi vừa ăn nữa. Nếu chậm trễ lỡ đường thì có thể phải qua đêm trong khe núi đấy." Liễu Bỉnh Đức nói lại lời của con trai cho mọi người.
Mọi người lập tức tăng nhanh tốc độ, không ai muốn qua đêm trong khe núi cả, không cần nghĩ cũng biết nguy hiểm đến thế nào.
Đi được chừng một canh giờ, hoàng hôn đã che ngập trời, màn đêm bắt đầu buông xuống, Liễu Bỉnh Đức bảo mọi người đốt đuốc lên. Từ xa nhìn lại, những ngọn đuốc giống như một con rồng lửa dài ngoằn ngoèo trên đường núi, tốc độ không hiểu sao lại vô tình chậm lại.
Liễu Tiêu Vân vừa đi vừa suy nghĩ, cái gì cũng có hai mặt, có hiểu biết thì cũng có lầm lỡ, có được ắt có mất. Nếu lúc đó mọi người không đi hái nho dại thì bây giờ đã đến tiểu sơn thôn rồi. Nhưng khi đã biết sâu trong khu rừng có nho dại thì không ai muốn bỏ lỡ cả.
Trời đã tối hẳn, ai nấy đều lo lắng liệu có thú dữ qua lại không, không ai dám lớn tiếng, bầu không khí của cả đoàn bắt đầu trở nên nặng nề, chỉ biết im lặng đi về phía trước.
Hạ thợ săn nâng cao cảnh giác hơn, mắt hắn ta không thể nhìn trong đêm tối được, nhưng hắn ta có thể đưa ra phán đoán dựa trên kinh nghiệm nhiều năm săn bắn trong núi.
"Mọi người theo sát nhau, đừng tụt lại phía sau! Sắp đến tiểu sơn thôn rồi!" Liễu Bỉnh Đức cổ vũ mọi người.
Mấy nữ nhân và trẻ em chưa từng trải qua chuyện này, cũng chưa từng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuyen-den-nam-mat-mua-trong-khong-gian-ta-co-vat-tu/3835389/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.