Đối với Thẩm Dục Phong,ngày trước khi yêu Tịnh Yên thì hắn chỉ nghĩ yêuđương cho vui thôi,nhưng ngày qua ngày hắn chợt nhận ra mình thích côthật.Một cô gái luôn mang theo sự lạnh nhạt hờ hững.Hắn muốn tiến xa hơn với cô,muốn hiểu cô hơn nhưng cô quá xa cách,hắn không nhận ra rằng côyêu hắn hay không hay có lẽ hắn chìm nổi trong từng cuộc vui bên bè bạnmà quên đi cô gái của mình.
Có lúc hắn chợt giật mình nhận racho dù mình như thế nào đi chăng nữa thì cô cũng sẽ im lặng,sẽ không hỏi trừ khi hắn tự nói cho cô.Hắn muốn được ôm cô hôn cô và hắn muốn nhiềuhơn thế nữa,nhưng với cô thì sẽ không.Cô sẽ dựng lên một hàng rào giữahai người chỉ bằng một câu nói”khi nào chúng ta chính thức là vợ chồngthì khi đó em sẽ cho anh“.
Hắn cảm thấy nhạt nhẽo,chánchường.hắn chán ghét cô và rồi bỏ rơi cô khi cô đang cần hắn nhất.Giờphút này,khi nhìn thấy nụ cười ngọt ngào của cô,hắn bỗng thấy hốihận.À,đúng ơn là lần vô tình gặp cô vào cái đêm ấy,đêm đầu tiên hắn nhìn thấy cô tại Paris này.Hắn đã luôn nhủ rằng cô bán đi thứ thanh cao màbấy lâu cô dựng nên để rồi trở thành tình nhân của những kẻ giàu có hóiđầu bụng phệ.Nhưng hắn lầm rồi,cô vẫn thế,thanh cao thoát tục,hơn thếnữa,cô trở nên xinh đẹp,tự tin ngẩn cao đầu đón nhận mọi thứ chứ khôngphải cô bé nhút nhát an phận ngày nào nữa rồi.
-Jolie,em đến khi nào?sao không gọi cho chị,đã bảo là phải gọi cho chị rồi kia mà...
Joy ai oán liết nhìn cô,gương mặt nhăn nhó thể hiện sự bất mãn nhưngvẫn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuong-rong-doi-mua/43744/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.