8 giờ rưỡi sáng, tôi bắt tàu hỏa từ ga Thượng Hải đi Kỳ Chiếu.
Tàu không đông khách. Lúc thì ngủ, lúc thì uống nước và ngắm cảnh, lúc lạisuy nghĩ vài chuyện viển vông. Sau chín tiếng đồng hồ, tôi tới Kỳ Chiếumùa thu, đúng lúc hoàng hôn buông trùm phương Bắc. Xuống tàu, lên khỏiđường hầm. Ở cửa ra, hai cánh cổng gỗ mở rộng trông lên một góc trời xám bạc. Sắc chiều dâng bốn bề. Tắc xi và xích lô vãn khách đậu trơ trọitrên sân ga mênh mông. Những tòa nhà cũ bị nước mưa ngấm rửa thành xámngoét, trên biển quảng cáo sừng sững bên đường là những từ ngữ mang hơihướm lạc lõng của ba mươi năm về trước. Tôi phấn chấn trong lòng, biếtrằng mình đã đến đúng chỗ.
Kéo va li băng qua sân ga, bước lên một chiếc tắc xi.
Lái xe là một người đàn ông trung niên lặng lẽ. Người gốc Kỳ Chiếuthường có khuôn mặt dài, mắt hẹp nhọn, trông rất xưa cũ. Ít người cókhuôn mặt tròn hay vuông. Trải qua bao lần nổi chìm biến động, họ phảihứng chịu nhiều hình dung và đánh giá sai lệch. Dân Kỳ Chiếu lắm kẻ lừađảo và tội phạm xảo trá, khét tiếng tồi tệ, bị các tỉnh khác tẩy chai.Nhưng đồng thời lại giữ gìn được phong thái và khí thế cổ kính: chânthực, chất phác, phong tục chứa đựng nhiều nét vẻ tao nhã. Người ngoàisẽ không thấm được điều này trừ phi tự mình trải nghiệm. Bằng không,trước sau gì những lời đồn thổi lây lan cũng làm họ hiểu lầm mà thôi.
Chiếc tắc xi luồn lách qua những ngõ phố. Khu đô thị mới mở mang trênruộng đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172941/chuong-1-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.