Cảm thấy mình đanggià đi, cô thử tìm tòi điểm khác biệt cơ bản so với ngày trước thì pháthiện ra rằng cách nhìn nhận sự vật của mình đã ít nhiều thay đổi. Nhưthế mắt bỗng được rửa sáng, có người đúc rút như thế khi qua bên kiatuổi ba mươi. Nhờ rửa sáng, họ thấy tràn lan khắp nơi toàn ảo ảnh vàvọng tưởng, thấy sự vật đều đang nằm trong quá trình từ từ phân hủy.Phân hủy đến một mức độ nào đó thì tan tành rệu rã, một cội nguồn nguyên vẹn thuần túy lại xuất hiện. Đây là vòng tuần hoàn khép kín đầu cuốirất dài, dài đến đâu và tần suất thế nào con người chưa tính toán được.
Nó thuộc vể bí mật thời gian.
Mắt được rửa sáng, con người nhận ra hạn chế của mình, cảm giác bất lực trổ nhánh đan kết quấn riết xuống tận gốc.Ta như người đi qua sợi dây thépchăng giữa các tòa nhà chọc trời, thanh thăng bằng duy nhất chính là ýchí. Thế giới như được tạo nên từ các khối xếp hình của con trẻ, đungđiêng chực đổ, rệu rã tan tành. Dưới chân là bóng tối sâu hút, bên tailà tiếng gió rít gào, trên mây thảng hoặc vọng lại tiếng chim ríu rít,toàn những bẫy rập bí ẩn không thể đo đếm được, ta cho rằng tứ chi vàthần kinh mình đã đủ mạnh mẽ, có thể trụ vững trong hoàn cảnh này. Bènnắm chặt công cụ duy nhất, hành động theo mách bảo của nội tâm. Bướcchân ra, dây thép rung bần bật bên dưới. Giống như lời cảnh báo thầmlặng của số mệnh.
Ta tự nhận đang hoàn thành một nhiệm vụ bất khả thi, nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172935/chuong-2-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.