2 giờ 50 phútchiều. Đúng giờ, cô có mặt tại quán cà phê ở tầng trệt tòa nhà CBD. Công ty của người kia ở tầng trên. Sau gần hai tiếng đồng hồ lơ lửng giữakhông trung và xóc nảy trên đường, uống một tách cà phê nóng thơm ở quán là sự thu xếp chu đáo. Có lẽ anh ta cũng muốn nhân cơ hội này thư giãnmột chút nên không hẹn gặp cô ở văn phòng, cô nghĩ.
KhánhTrường đến sớm mười phút. Vào nhà vệ sinh,vã nước lên, rửa thật sạch mặt và các ngón tay, tẩy trôi bụi đường để đầu óc được tỉnh táo. Tronggương hiện lên khuôn mặt một Khánh Trường của tuổi hai mươi bảy. Kiểutóc dài buông xõa vẫn duy trì từ thời thiếu nữ, rẽ và chải thẳng khôngtrang sức, tóc dày đen khỏe khoắn. Sơ mi trắng cổ lá sen, quần denim,giày thể thao, phong cách trung tính. Sau bao hành trình gồ ghề ăn giónằm sương, làn da trở nên thô và sẫm lại, hệt như một quả lê vẫn còncuống xanh nhưng đã mất hết vị tươi ngon lúc mới hái.
Từchỗ ngồi của mình cô nhìn thấy Thanh Trì đẩy cửa bước vào, bèn đứng lênđón anh, vẻ mặt nghiêm túc nhưng không khách sáo. Thanh Trì mặc sơ mitrắng kẻ sọc xanh nhỏ, quần dài đen, giày da đen, phục sức chỉnh tề đúng như quản lý cấp cao của một doanh nghiệp nước ngoài. Anh có vóc dangđàn ông phương Bắc, cao lớn đĩnh đạc, ưa vận động, cơ bắp rắn rỏi. Đầuđể kiểu flattop. Mắt một mí hơi xếch về phía thái dương, đuôi mắt sắc và nhạy. Vẻ ngoài đứng đắn đôn hậu. Về sau cô được biết bà cố tổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172934/chuong-2-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.