Anh nói, Khánh Trường, em là người anh vẫn kiếm tìm.
Mỗi lần anh ở trong cô, cô lại vuốt ve phần tóc sau đầu anh, hít ngửi mùihương quen thuộc của làn da ở cổ anh, tạm thời quên đi sự phức tạp vàsạt lở của hiện thực. Giống hệt lần đầu, khi anh cởi áo cô, áp tấm thânsạch sẽ rắn chắc như cô hình dung lại gần. Ngay cả khi anh tiến vàotrong, cô vẫn cảm thấy đầu óc hỗn độn, không sao xác định được ý nghĩcủa mình. Cô có yêu anh không, vì lẽ gì lại làm tình với nah, sau này sẽ như thế nào? Không hề thắc mắc những điều đó. Chỉ đơn thuần là muốn lại gần, liên kết, dính liền với anh. Làn da và mùi hương của anh không xalạ chút nào. Thân thể anh nói với cô rằng, họ chưa bao giờ xa cách.
Đồng thời, cô cũng quên đi mọi thắc mắc về anh. Có lẽ anh có quyền quyếtđịnh số phận cô. Vì sinh mệnh của họ đã gắn liền với nhau vào một lúcnào đó, tồn tại vì nhau chứ không chỉ vì bản thân mình.
Hai tấmthân gắn bó khó rời này, chắc chắn bắt nguồn từ một mối nhân duyên bí ẩn mà lâu dài. Cô ra cầu thang, theo anh xuống gác, tiến về phía phòngkhách lấp lánh ánh đèn. Bờ vai và tấm lưng anh sao mà quen thuộc, nhưthể tay cô đã từng vuốt ve qua những đường nét ấy vô vàn lần. Chúng làmmắt và tim cô trở nên an lành. Mọi điểm khác ở con người anh cũng thế,chư bao giờ lạ lẫm, xa cách, rời bỏ cô. Họ là hai nửa tách ra từ mộtthể,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172883/chuong-7-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.