Trong hai tuần ở nhàcô, anh cũng không hề chuểnh mảng với những người khác. Những người đànbà của anh ai lo việc nấy, ai yên chỗ nấy, nhưng không quên gọi điện,mỗi ngày vài lần. Cô đã phân biệt được giọng nói của họ, vợ thì ngắn gọn trầm tĩnh, người tình thì trẻ trung sôi nổi, duyên dáng đáng yêu, tiếng cười và giọng nói nũng nụi. Luân phiên gọi tới, mỗi người hỏi han mộtkiểu. Nếu nhận điện đúng lúc có mặt cô, anh cố sức trả lời bằng tônggiọng bình thường: Anh đang ngủ. Anh sắp ra ngoài ăn cơm. Anh đang họp.Đủ thứ lý do, đại khái là vậy, để nhanh chóng kết thúc cuộc gọi.
Cứ hết một cuộc, hai ba phút sau, lại một cuộc khác. Thậm chí nửa đêm, điện thoại dưới gối vẫn liên tục phát âm báo tin nhắn.
Những người đàn bà ấy luôn một lòng một dạ với anh, chưa bao giờ trể nãi. Màanh, cũng chỉ còn cách chia ra ba đầu sáu tay ứng phó cho hết mấy mốiquan hệ quan trọng trong đời. Có lẽ anh không nhận ra mình đang đùa bỡnvà thao túng họ, mà lại coi đây như đa tình hoặc nhân đạo. Đối với những người đàn bà có quan hệ sâu sắc với mình, anh đều không nỡ dứt khoát,kể cả dạng bèo nước gặp nhau hay trắng gió một đêm khó đếm hết tronglịch sử tình ái của anh như Fiona. Anh tự nhận thấy mình chưa bao giờgây tổn thương, cũng chưa bao giờ đối xử một cách ác ý hay thô lỗ vớiai. Anh chỉ chọn cách lạnh nhạt, né tránh, uể oải, mập mờ. Anh đợi họ tự rời đi.
Đối với cô,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172882/chuong-7-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.