Mùa đông năm mười sáu tuổi, lần cuối cô cùng Trinh Lượng lên núi Thanh Viễn.
Trong đại điện ngôi chùa cổ hoang phế nơi đây có ba pho tượng Phật, lần lượt tượng trưng cho quá khứ, hiện tại và tương lai. Điêu khắc bằng gỗcây ngân hạnh ngàn năm tuổi. Chùa Thanh Viễn giống một vũ trụ thực sự,lâu đời, bị bỏ hoang, tượng Phật gợi cảm giác chỉ tạc ra rồi để đấy,không một ai đến thắp hương khấn vái cầu xin những vinh hoa cõi tục.Chùa đã trải qua bao nhiêu kiếp nạn, bị chiến tranh và quyền lực thaynhau tẩy xóa. Về sau có một năm, sét bổ xuống cây ngọc lan trước điện,dẫn đến hỏa hoạn. Nhưng trước sau không ai quấy rầy ba pho tượng. Hìnhhài nguyên vẹn. Vẻ mặt kiêu hãnh cao quý.
Cây lạp mai ngoài sân nở rộ trong làn gió se sắt sau trận tuyết rơi, trên cành gầy guộc đennhẻm phủ đầy hoa vàng óng ánh, tỏa hương trong lành, tinh khôi sức sốngdưới màu trời trắng bạc. Trên bức tường lở lói còn lại dấu mực đen, chép mấy câu thơ thời Tấn, chữ theo lối hành thư.
Nắng chiều buông xuống núi
Chim về tổ bay đôi
Cảnh nhuốm phần ý vị
Muốn tả lại quên lời.(*)
(*) Thơ Đào Uyên Minh.
Cô đứng trước mấy câu thơ, nhìn đăm đăm vào nét chữ ấy hồi lâu.
Buổi tối nghỉ tại quán trọ nhỏ gần chùa. Quán trọ tư nhân này tên làThanh Túc, mấy năm nay mỗi lần lên núi họ đều nghỉ tại đây. Quán có suối nước nóng. Ngâm mình trong suối nước nóng lộ thiên, tuyết lất phất rơixuống, nhẹ nhàng chạm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172857/chuong-8-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.