Cô rờiViêng Chăn, mải miết làm việc trong các thôn làng hoang sơ trên caonguyên. Anh sang Thái Lan, tiêu pha nốt những ngày còn lại của kì nghỉvà chuẩn bị quay về Úc. Ở Chiang Mai anh nhớ đến cô, tâm trí ăm ắp những kí ức về cô, về tấm thân có sức hấp dẫn mãnh liệt và quánh quện. Cho dù xa cách, ý thức tỉnh táo, anh vẫn nhận ra tình cảm và khao khát củamình giống một dòng sông, đang ngày đêm cuồn cuộn đổ về phía nào. Sốđiện thoại cô để lại, anh gọi đều đặn nhưng không thấy tín hiệu. Gửi rất nhiều thư điện tử cho cô, không hề nhận được hồi âm.
Đêm cuốicùng, thử gọi cho cô lần nữa. Đường dây lần này đã thông, chất giọngtrong trẻo vang lên bình thản, y như hôm nào, không mảy may bộc lộ cảmxúc. Cho biết vừa ra khỏi rừng, xuống thị trấn nhỏ gần đấy khám bệnh.Trong người không khỏe.
Anh nói, em cẩn thận, có khi lây bệnh dịch trong vùng.
Cô không bình luận gì, lại kể, mấy hôm trước tôi nằm mơ, đi đến một hẻm núi âm u sâu hút, một con đường lớn quanh co, mặt đường trắng lóa lấplánh sáng, bên vệ đường là hồ nước xanh thẳm rộng mênh mông. Rất nhiềutrẻ con trần truồng bơi lội, lặn xuống nổi lên, vui vẻ huyên náo, cấttiếng cười lảnh lót. Tôi bước ra giữa đường, không biết nên dẫn đứa trẻnào theo cùng. Con đường trải dài vòng ra sau hẻm núi. Đằng trước là đêm đen bao la, bầu trời muôn sao nhấp nháy.
Giấc mơ lạ thật đấy, anh nhận xét.
Phải, trong mơ tôi cảm thấy vui
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172806/chuong-10-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.