Hôm ấy. Cô ăn vận áo xống chỉnh tề, trang điểm, đi giày thêu. Rất nhiều váy áo là của Trinh Lượng để lại. Chiếc váy thêu bằng vải lanh màutrắng có kiểu dáng xưa cũ, Ian không sao cảm thụ được gu thẩm mĩ này,nhưng cũng đã quen với người vợ phương Đông độc lập khác đời luôn có vẻđang sống ở một bình diện khác của thế giới, sống với chính bản thân cô. Brisbane là một thành phố yên tĩnh, xây dựa vào núi, đường phố dốc lêndốc xuống. Lúc ấm nóng, lúc mưa phùn. Cô đi trên đường, biết đích đến ởđâu. Đây là bí mật sau hai năm kết hôn mà chỉ mình cô sở hữu.
Một tình nhân giấu kín, một người đàn ông da trắng hơn cô hai mươi tuổi. Mỗi tuần gặp nhau một lần. Còn một người đàn bà nữa, là Hoa kiều, trẻhơn cô ba tuổi. Trong vòng một ngày cô luân phiên và tách biệt gặp gỡhai người này. Làm tình, trò chuyện, ăn cơm, uống rượu. Đến chiều, nếukhông còn chuyện gì khác thì giã từ, ngồi tàu hỏa về thị trấn, về nhà.
Nhiều lúc cô tự hỏi mình mong đợi gặt hái ở họ thứ gì. Cô quen ngườiđàn ông ấy trong thư viện, một tiếng đồng hồ sau, ông mời cô đi xemphim. Cô đi. Buổi tối trời mưa, chiếc váy thấm ướt, dán sát vào đùi cô,phô ra những đường nét mảnh mai thanh tú như thiếu nữ. Trong rạp chiếuphim tối om, ông mải mê rờ rẫm làn da ở cổ tay và tai cô, cảm giác lànda giống một sợi tơ, đang lặng lẽ quấn lại trong bóng tối, dần dần rịnra chất gây mê. Cô biết rồi đây mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172800/chuong-10-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.