Thanh Trì ra sân bay, cô nhỏm dậy, làm những việc còn sức để làm.
Cô đi quanh nơi ở thuê dựng tạm này, thu dọn đồ đạc, cơ bản là quần áovà sách vở. Cô và anh chưa bao giờ thu vén hay tích lũy chung một thứgì, không thể ung dung dắt tay đi đến răng long đầu bạc cùng thời gian.Anh chưa từng đem lại cho cô một viễn cảnh nào, ngoài tự do, lý do,thoái thác, ám muội đến vô tận. Đồng thời, họ cũng vì nhau mà tốn côngtốn sức quá nhiều.
Cô tuốt nhẫn ra, đặt xuống bàn ăn. Không cógì muốn nói, nên không để lại một dòng một chữ nhắn gửi nào. Kéo hànhlý, đóng cửa. Mua vé máy bay. Quay lại Thượng Hải. Lại một lần nữa đổisố điện thoại. Xóa số cầm tay của Hứa Thanh Trì. Thuê một phòng kháchsạn náu mình, đơn độc, không liên lạc với ai. Mọi hi vọng đã tan tành,chấp nhận hiện thực, gánh vác hậu quả.
Ngoài như thế ra, cũngchẳng còn cách nào khác. Để có được thân thể anh mà tiếp tục tồn tại tạm bợ, cùng anh đối mặt với một con đường càng đi càng mờ mịt? Căm ghétnhững tổn thương anh gây ra, làm anh đau khổ và thiệt hại? Hay là tự hủy hoại bản thân? Không. Không. Đó đều không phải những cách cô muốn.Ngoài lãng quên và bình tĩnh. Cô không cần gì khác.
Cô cố hếtsức để ngủ say. Trong mơ, trông thấy một bờ sông, trên bờ có rừng xanhtreo đầy đèn lồng. Giăng thành dãy, sáng ngời vui tươi. Cô đứng một mình ở bờ bên kia nhìn sang, ngắm rừng cây lấp lánh rực rỡ, nói chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172776/chuong-11-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.