Trong suốt cuộc đời mình, người ta chẳng đi được bao nhiêu nơi. Cho dùthừa thãi thời gian, dồi dào tiền bạc, cũng không thể mãi lang thang bốn phương tám hướng. Đi đứng là phải có mục đích. Hành trình vô mục đíchsẽ khiến người ta rối loạn. Bởi vì mất mục tiêu đồng nghĩa với việc mấthết kiểm soát và ràng buộc với hành động của mình. Cô nhớ có một lần,ngồi máy bay đến Hồng Kông, còn nửa tiếng nữa tới nơi thì phi hành đoànthông báo, Hồng Kông đang mưa to, sấm rung chớp giật, không thể hạ cánhxuống sân bay được. Tạm thời đổi hướng, nghỉ đợi ở sân bay Quế Lâm. Hành khách đông đúc thế là trì đọng cả trong khoang. Xếp hàng vào nhà vệsinh, đứng dậy, nói chuyện, gọi điện cho bạn bè đồng nghiệp ông chủ giađình người yêu. Tiếp viên cầm nước suối và cốc giấy đi rót cho mọingười. Chỉ mình cô không biết liên lạc với ai, ngoài gửi một tin nhắncho Thanh Trì. Anh đang họp, không tiện nói chuyện với cô. Cô không cònsố nào khác để kết nối. Mở điện thoại tìm sách đọc, thấy một cuốn chuyên luận về tranh lụa cổ đại, đã đọc một lần, định đọc thêm lần nữa, làcuốn duy nhất có để đọc lúc này. Cho dù đã ở Quế Lâm, người trong máybay vẫn cảm thấy không có quan hệ gì với nơi đây cả. Họ bị nhồi vào mộthộp chứa kim loại, bị tách lìa khỏi thời gian không gian, tạm thời náumình trong chân không. Mục tiêu của họ là Hồng Kông, rõ ràng và duynhất, chẳng có gì để lưỡng lự cân nhắc. Cũng tức là, lúc này, sự tồn tại của Quế Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172774/chuong-11-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.