Buổi tối, có lúc tôi ra ngoài tản bộ. Chợ đêm Kỳ Chiếu nổi tiếng gần xa.
Ngõ nhỏ phố nhỏ có những khu chợ dân gian họp từ nửa đêm đến tờ mờ sáng, lưu truyền qua nhiều tháng năm, ăm ắp phong vị trần tục như một bữa tiệc. Khói dầu mỡ cuồn cuộn, tiếng người và còi xe dồn dập xôn xao, các sạp hàng bạt ngàn thức ăn, đủ hình đủ sắc, từ núi xuống biển, không gì không có. Các món rán xào không mấy sạch sẽ vệ sinh. Khách hàng háu ăn đông đảo lượn quanh, không biết họ dừng lại ở những quán này để thỏa mãn khẩu vị, hay say sưa vì một ảo ảnh phồn hoa no đủ nào đó của thế gian.
Kỳ Chiếu, đô thành thuở xưa đã chìm lỉm như con thuyền lớn giữa lòng đại dương. Giờ chỉ còn những dãy bàn gỗ trần trụi dưới bóng đèn, trải khăn ni lông, ngổn ngang đũa dùng một lần cùng hộp xốp. Thực khách uống rượu nói chuyện nhai nuốt nhồm nhoàm, không hề khó chịu vì bát đũa sơ sài ngoa nguếch. Tộp tộp. Rào rào. Mặt đất lổng chổng xương xẩu mút hết và những mẩu ướt thức ăn dư. Tôi xuyên qua đám đông, va phải hoặc song hành với người khác, giống như đi trong một dòng sông cuồn cuộn. Lạc lối giữa giấc mộng tàn của phù thế.
Tôi lắng nghe những âm thanh phát ra từ trái tim cổ xưa này, huyên náo, sục sôi, khe khẽ, nhẹ nhõm. Như một cơn mưa triền miên đổ xuống cả ngàn năm dài không nghỉ sau một lần tòa thành bại trận, người trong mưa quen đương đầu với biến động
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172756/chuong-12-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.