Nửa đêm mất ngủ, mở xem các ghi chép của tiền nhân về Kỳ Chiếu.
Những vinh quang xưa kia bị quét sạch, thành cổ đã xa tầm tay, khôngthể khôi phục hay tưởng tượng được nữa. Văn nhân ngày ấy lưu luyến vẻđẹp của Kỳ Chiếu, đã dùng chữ nghĩa nhằm lưu giữ hồn phách của tòathành, phơi khô, cô đặc nó. Để lại những ghi chép về một thời đại, đềcập hết thảy các lĩnh vực dệt may, canh nông, đồ sứ, tôn giáo, hôn nhân, tập tục, xã hội, văn hóa, văn nghệ, kiến trúc, phục sức, nấu ăn… Văn tự là phương tiện lưu động, có thuộc tính như nước và hạt giống. Kỳ Chiếuđược chữ nghĩa tái hiện, giống một luồng sáng vô biên vô tận vô hình,khó mà phân tích rõ, không thể nắm bắt được. Giống những con chữ cứ đọcđi đọc lại mãi liên quan đến tết Nguyên tiêu. Về chuyện xảy ra ở thànhđô này, về một ngày tết truyền thống đã tiêu vong từ lâu. Nó gần như trở thành một cơn mộng của tôi.
Những dòng chữ bị kí ức và ảo ảnhnô dịch ấy đã phục dựng được một ngày tết lộng lẫy tưng bừng. Tết Nguyên tiêu là dịp đô thành này rực rỡ long trọng nhất, một lễ hội lớn, xahoa, gây náo nức trên diện rộng. Quý tộc và dân thường hòa vui, tất cảbình đẳng vào cùng một thời khắc. Sức sống của ngày lễ đã khơi gợi niềmhân hoan, tôn nghiêm, tình cảm, nguyện vọng của mọi người, tới mức vượtqua tất cả các giới hạn.
Một lễ hội diễn ra ba đêm, kéo dàithành năm đêm, rồi đến tận mười đêm. Mọi người dựng đèn, ngắm đèn, chơiđèn, vắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172752/chuong-12-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.