Tác phẩm mới xuất bản vào mùa xuân, tôi không ra hiệu nhìn xem thế nào. Tôi không bao giờ đi ngắm sách của mình. Nghe nói có một số tác giảthường lượn lờ ngoài hiệu, theo dõi xem sách mình có được ai cầm đọckhông, bày ở vị trí nào, tôi không bao giờ làm những việc như vậy. Cũngít khi tặng sách cho ai, không thích kí tên trên sách, không thích gặpđộc giả, không thích thảo luận với người khác về sách của mình. Cũngkhông quan tâm người khác bàn tán thế nào về chúng.
Sách chỉthuộc về tôi vào quãng thời gian tôi viết, còn khi chúng gia nhập khuvực lưu thông, thì chúng tôi tự động chấm dứt quan hệ. Sách bước vào một môi trường huyên náo phức tạp, tuân theo luật chơi của thế gian, từ đótôi không muốn lãng phí tâm tư vì nó nữa. Cũng không để ý khen chê lỗiphải. Tôi chỉ biết, sách xuất bản rồi, tôi còn lại một mình, sạch bong,trống rỗng. Giống như ý nghĩa của một chặng đường, không phải ở mục đích bên ngoài, mà ở quá trình bên trong. Tinh thần tập trung, cảnh giác,tình cảm mãnh liệt, mỗi bước tôi đi để sáng tác đều thuộc hành vi tìmkiếm ranh giới của nội tâm.
Tôi tự biết, lại một chặng đường nữa kết thúc. Cần phải tìm lối ra.
Để khuây khỏa, lại tình cờ đúng dịp, nên nhận lời tham dự một sự kiện.Buổi nói chuyện do một cơ quan giao lưu văn hóa Nhật Bản tổ chức.
Tôi chưa bao giờ tham gia hoạt động nào tương tự như thế ở trong nước,cứ trông tình hình xưa nay tác phẩm của tôi thường gây nhiều tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172742/chuong-12-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.