Tháng Mười, đi Nhật Bản.Không phải là mùa anh đào, lá đỏ còn chưa nhuốm đỏ, nhưng đó không phảilà trọng điểm. Tôi ít khi chiêm ngưỡng hay mê mẩn phong cảnh, hứng thúvà mối quan tâm của tôi không đặt vào chúng. Đến một khu vực mới mẻ,bước vào cuộc sống của một đất nước xa lạ, giống như người khiếm thịnhảy xuống mặt hồ lạnh băng trong trẻo, tôi chỉ chú ý đến cảm giác tồntại mãnh liệt như vậy thôi.
Hành trình kéo dài năm ngày. Hoạtđộng ở hai địa điểm. Tokyo. Kyoto. Tokyo rộng lớn hơn tưởng tượng. Taxiđưa tôi đến rạp kabuki, đi qua Ginza 4-chome, chạy trên phố Harumi.Ngoài cửa sổ xe, người đi ùn ùn như nước, trùng trùng điệp điệp nhữngtòa nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn, trông như vừa bung ra từ một cú vặncủa ống kính vạn hoa. Thành phố này. Trong bóng đêm, những tấm thân máuthịt tươi sống mở toang, làm lóa mắt, rồi ánh sáng tản mát. Một con quái thú tràn ngập ma lực đang vươn thở. Ngón tay tôi lướt qua bộ lông ánhbạc, cảm nhận được hào quang lạnh lan tỏa trong bóng tối, nhưng chưa tìm ra bất cứ mối liên hệ nào với trái tim, xương cốt, thần kinh, huyếtdịch của nó.
Bắt kịp hai vở cuối cùng trong ba suất diễnđêm, Yuki no Yube Iriya no Azemichi và Hanabusa Shujaku Jishi. Một bênsân khấu là các nghệ nhân nam, tay cầm nhạc cụ dân tộc ngồi quỳ thànhhàng, ăn vận kiểu thời Edo, ngâm vịnh và hát bằng chất giọng cao đầytang thương, tiếng sáo thanh thoát và u buồn. Âm nhạc, quần áo lộng lẫy, bố cục, vũ đạo này, đều thấm đẫm tính dân tộc. Nhật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-yen/2172740/chuong-12-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.