Từ Thần ủ rũ về nhà.
Vào nhà chẳng thèm chào hỏi ai, đi thẳng lên lầu.
Vừa lúc Từ Phong xuống lầu, giơ tay chặn Từ Thần lại “Mấy ngày không về nhà, em làm gì vậy?”
“Anh ơi” Từ Thần trưng bộ mặt ranh mãnh “Em không phải con nít, anh với mẹ cứ thắc mắc em đi đâu làm gì? Em đâu có đem mình đi bán đâu”
Từ Phong cau mày, anh cao hơn Từ Thần một chút, cúi nhìn vẻ mặt em mình, nghi ngờ hỏi “Em lại đi gây chuyện bên ngoài phải không?”
Từ Thần đã lớn, sĩ diện trước mặt anh trai nên dẹp vẻ rầu rĩ qua một bên, khịt khịt mũi “Không có gì”
Từ Phong đè vai cậu quay lại “Không có gì thì đi xuống ăn cơm!”
Từ Thần không muốn đi cũng bị Từ Phong cứng rắn ép đi, không còn cách nào khác đành xuống cầu thang, ngồi trên sofa coi tivi. Từ Phong tìm ra máy chơi game, hai anh em ngồi xếp bằng dưới đất chơi game. Từ Thần càng chiến càng mê mẩn, mắt nhìn màn hình chăm chăm, những ngón tay bấm nhanh liên tục trên bàn phím, ấn vài cái cuối rồi dừng lại.
“Đệt!” Từ Thần nhìn màn hình tức tối, hung hăng đập lên ghế, ném bàn phím đi “Thua! Lại thua!”
Từ Phong “Sao vậy, ai làm em bực bội vậy?”
Từ Thần liếc Từ Phong, ước chừng chỉ còn cách nói ra mới đỡ tức, do dự một lát rồi rầu rĩ nói “Một cô gái”
“Rồi sao?”
“Em đua với cô ấy 2 vòng ở sau cảng”
“Ờ” Từ Phong gật đầu, ngả người ra sau tìm chỗ thoải mái “Xem dáng vẻ em vầy chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/67825/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.