Cuối khu rừng tuyết tùng, một dãy biệt thự hiện đại với khoảng sân nhỏ độc lập xây dọc theo con đường trải nhựa. Giữa mỗi ngôi biệt thự có một khoảng cách tầm 100 met, vành đai xanh được làm thành vách ngăn, có những cây cổ thụ tươi tốt, phong cách khác biệt, không phải nhà nào cũng giống nhau.
“Căn đầu tiên, dừng ở bậc thang là được” Từ Phong lên tiếng nhắc nhở.
Biệt thự được xây trên nền đá với cỏ xanh, thiết kế ba chiều, tầng thứ nhất và tầng thứ hai lắp kính mờ từ trần đến tận sàn. Phía sau chái nhà có một khoảng trắng, mặt tiền đơn giản, có một hồ bơi hình chữ nhật lấp lánh nước bên cạnh sân nhỏ.
Từ Phong tháo dây an toàn, cảm ơn cô khi xuống xe “Cô bé, vất vả cho cô, trở về nghỉ ngơi cho tốt”. Lời nói của anh mềm mại, không xa không gần, lại gãi đúng chỗ ngứa khiến người nghe rất thoải mái. Đây đúng là câu nói hay, phù hợp với Từ Phong đang cười nhẹ nhàng, ấm áp.
Lương Xuân Vũ không giỏi nói chuyện, cô nhìn Từ Phong gật đầu “Dạ, Giám đốc Từ”
Từ Phong nghe cô nói vậy bật cười, “Sao lần này không gọi tôi là ông chủ Từ nữa à?”
“Dạ… tôi nghe người ta nói”
“Thảo nào” Từ Phong gật đầu đi lên bậc thang.
Lương Xuân Vũ quay đầu xe, theo đường cũ trở về.
Ra khỏi khu rừng, lái trở ra đường, đối diện có một chiếc xe thể thao màu xanh, hai bên lướt qua nhau. Lương Xuân Vũ liếc nhìn, chiếc xe này hình như là chiếc khi nãy đi sau xe cô.
Không kịp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/67824/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.