Mấy dì hét lên ai da ui chà rồi tản ra tứ phía về nhà. Cơn mưa này thật độc địa, không biết sao mà mấy dì vừa tản ra thì mưa lại tạnh. Bà ngoại mặc bộ đồ Thái cực bước chân nhẹ nhàng, an ủi Từ Phong “Tiểu Từ, hôm nay thời tiết không tốt, vậy thôi bà dẫn con đi dạo…”
…..
Lương Xuân Vũ ngồi dậy, phòng Từ Phong sáng sủa, đồ đạc tối qua bị Từ Phong ném trên đất đã được anh nhặt lên để trên chăn.
Dưới lầu, bà ngoại chào hỏi người hàng xóm, âm thanh như chuông, Lương Xuân Vũ mở cửa sổ hướng ra đường, bà ngoại vừa nói vừa đi vào nhà, Từ Phong đi theo sau cầm kiếm. Bà ngoại đi dưới hàng cây mận, chỉ vào hoa mận nói gì đó với Từ Phong, Từ Phong đưa lưng về phía Lương Xuân Vũ, anh cúi xuống nhìn, chuôi kiếm được thắt sợi dây đỏ đong đưa rũ xuống theo động tác khom lưng của anh.
Mắt bà ngoại tinh nhìn phía cửa sổ hét lên “Tiểu Xuân, dậy thì đi xuống ăn sáng”
Từ Phong xoay người lại nhìn cô, hai mắt chạm nhau trong không trung, Lương Xuân Vũ đóng cửa sổ lại. Từ Phong cười thầm, bị bà ngoại bắt gặp “Cười cái gì? Mắt nhìn đi đâu đó? Kêu con nhìn hoa chứ không phải nhìn người!”
………..
Từ Phong vào cửa chạy lên lầu, căn phòng anh trống không, khăn mền lộn xộn hôm qua đã được gấp lại ngay ngắn. Anh đi qua phòng Lương Xuân Vũ, kéo cửa nhưng không mở được. giọng Lương Xuân Vũ phát ra bên trong “Em đang thay đồ”.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008801/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.