Từ Phong ra khỏi nhà tắm “Tiểu Xuân, anh ngủ ở đâu?”
Lương Xuân Vũ cầm quần áo với khăn tắm của mình đi vào “Thì cái phòng cũ đó”
“…Ừm” anh không nói gì nữa, ngồi lên ghế sofa xem tivi. Lương Xuân Vũ bước vào phòng tắm, vừa đóng cửa lại thò đầu ra “Bác sĩ có cho anh thuốc mang theo không?”
“Có mang, anh uống rồi”.
“Ừm, vậy tốt rồi”
Cửa phòng tắm đóng lại, lát sau tiếng nước chảy tí tách vang lên.
Khi cô ra ngoài, tivi đã tắt, Từ Phong đi đâu mất. Lương Xuân Vũ lấy máy sấy tóc trong tủ ra, nhìn vào gương sấy tóc. Trên trần chỉ có một bóng đèn dây tóc hình bông hoa trên ở giữa, quầng sáng mờ mờ nhá nhem.
Từ Phong bước vào cửa, tiếng bước chân anh rõ ràng nhưng tiếng máy sấy quá to nên cô không nghe thấy. Đột nhiên trong gương xuất hiện cái bóng đen sì bên cạnh dọa Lương Xuân Vũ nhảy dựng, hít một hơi dài. Bóng đen đó nghe tiếng máy sấy dừng, quay lại thấy cô nhìn chằm chằm vào mình trong gương đơ ra đó, sửng sốt hỏi “Sao vậy? Giật mình à?”
Lương Xuân Vũ gật đầu, quay lại liếc anh một cái, miệng vểnh lên như củ ấu dưới ánh đèn dây tóc, khóe mắt liếc dài, chớp chớp mắt rồi hất tóc quay đi.
Từ Phong nhìn cô lại ngẩn ra, sao lại đẹp vậy chứ? Mùa đông khô hanh, cô mím mím đôi môi đỏ, mái tóc xõa tung đang sấy hơi bù xù ra, tóc con rơi rơi trên trán khiến mặt cô càng có vẻ mịn màng hơn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008798/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.