Chèo vài cái thì không cần dùng sức, dòng sông chảy từ trên xuống, tốc độ nước không chậm nên thuyền có thể trôi xuôi dòng.
Hai người ngồi đối diện, khung cảnh hai bên bờ chìm trong sương mù dày đặc. Dần dần dân cư thưa dần, cây xanh hai bên nhiều hơn, thỉnh thoảng có những đầm sen, lá sen khô héo rũ trên mặt. Trên mặt ẩm ướt, mưa nhẹ với sương mù Giang nam mờ mịt đập vào mặt.
Từ Phong sờ tay ra sau thấy cái nón chóp nhọn, tiện tay đội lên đầu cho Lương Xuân Vũ. Cô mặc cái áo màu café bên ngoài, giày bệt, đội thêm cái nón này là y như mấy cô gái lái thuyền. Từ Phong nhìn cô, chợt nhớ ra “Tiểu Xuân”
“Dạ?”
“Có nhớ lần trước em của anh bị tai nạn xe không, em cứu nó phải không? Là Từ Thần”
“Dạ” Lương Xuân Vũ trả lời “Xe em đi đằng sau xe cậu ấy”
Từ Phong nhặt được một hòn đá nhỏ dưới đáy thuyền, ném văng ra vừa tức vừa bất lực “Anh không hỏi thì em cũng không nói phải không?”
“Dạ” ý Lương Xuân Vũ đúng là vậy
“Tiền em cũng không cần à?”
“Tiền đó vốn là của cậu ấy mà”
Từ Phong im lặng một lát, nhặt một hòn đá ném xuống sông rồi nhìn cô “Em là đồ ngốc”
…………
Chiếc thuyền dừng dưới cầu tàu nhỏ, Từ Phong nhảy lên, kéo Lương Xuân Vũ lên theo. Con đường phía trước không được tráng xi măng, mấy ổ gà nhỏ bị cỏ dại mọc trùm lên. Từ Phong chưa đi đường này nên dẫm phải vài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008771/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.