Bà Hách đang quét sân trước cửa. Bà đang nghĩ về người bạn trai của Tiểu Xuân, phân tích tới lui, Tiểu Xuân không giống cô gái trêu ong ghẹo bướm, cái gọi là bạn trai chắc cũng chỉ là công nhân nhập cư, chắc chắn thì thua kém Tiểu Hồng của bà. Dù sao thì tật xấu này của người già nào cũng có, cháu trai nhà mình là vật quý nhất trên đời, không ai so sánh nổi. Đang nghĩ ngợi lan man thì bà ngoại Lương Xuân Vũ vào cửa, lên tiếng “Chị Hách, quét sân à, hôm nay không đi chợ rau sao, rau hẹ rất rẻ đó, rẻ hơn 1 phần 5 ngày thường”
“Thật sao?” bà Hách ngước lên nhìn bà ngoại Lương Xuân Vũ, thấy Lương Xuân Vũ và …một người thanh niên đứng bên cạnh. Tuy mắt bà Hách cũng sáng lên, ai chà chà, cậu trai trẻ này trông rất đẹp! Nhìn qua dáng vẻ cậu ta, bà Hách biết ngay tại sao Lương Xuân Vũ lại chọn cậu ta. Vẻ ngoài đẹp cũng coi như một loại năng lực đi.
Đàn ông kỵ nhất là việc bị coi là chỉ có cái vẻ ngoài mà không có tài cán gì, bà Hách không chỉ khinh thường mà còn không thích cả Lương Xuân Vũ.
Bà ấy khinh bỉ thì bà ngoại Lương Xuân Vũ cũng không lạ lẫm gì. Bà ấy là người hơn 60 tuổi đầu, trong lòng còn có thể có chuyện gì khác là dòm ngó cháu gái nhà mình cho cháu nội của bà ấy, để có chắt ẵm bồng sao? Bà ngoại vốn lo cháu ngoại mình không biết cố gắng, không có bản lĩnh, lớn vậy rồi cũng chưa nghe nói yêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008767/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.