“Dù can ngăn bao nhiêu rồi, em vẫn có thể có cách làm bậy, ngày hôm qua cảnh sát giao thông tới bệnh viện tìm ba mẹ nói về vụ tai nạn lần này, nhưng có lẽ đây không phải là lần đầu tiên em say rượu lái xe”
Từ Thần chột dạ không dám ngẩng đầu nhìn lên.
“Từ Thần” Từ Phong giọng nói lạnh nhạt “Người khác vì em mà tan nát lòng là đáng kiếp phải không? Lần này không đụng người nào là do nhà họ Từ có đức. Đâm hư hỏng đồ đạc, bồi thường tiền xin lỗi, nhà chúng ta làm được. Bản lĩnh em cao mà, mất một chân có là gì đâu, sống vẫn tự do thoải mái, những người dẫn em uống rượu lái xe không phải bạn bè em sao, chắc chắn sẽ không ghét bỏ vì em tàn tật. Nếu những kích thích đó có thể làm cho em tự cao tự đại tới mức lấy chính mạng sống mình ra đùa giỡn thì là do gia đình chúng ta đã chiều em đến hư rồi”
Từ Thần biết anh mình thật sự tức giận, trong giọng nói hờ hững đè nén lửa giận và thất vọng, cậu ta có thể nhận thấy rất rõ ràng. Từ Phong ở nhà rất hiếm khi nổi giận, một phần vì anh lớn hơn cậu tới 8 tuổi, lúc cậu sinh ra, anh trai cũng đã hiểu chuyện; phần khác là vì tính cách của anh ấy, anh không phải là người đem sự phẫn nộ thể hiện cho người khác thấy. Nhưng lần này, anh ấy nói thẳng ra, cho cậu biết cậu đã làm cả nhà cực kỳ thất vọng và hết sức đau lòng.
Mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008748/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.