Từ Thần nằm tựa lên túi khí không thể di chuyển, quần áo dính máu, nhất là hai cánh tay đầm đìa máu.
Người thanh niên này không còn động đậy nhưng vẫn còn hơi thở, có lẽ cậu ta chỉ bị bất tỉnh. Lương Xuân Vũ xem xét vạt áo cậu ta bị chảy máu, cô không dám tự ý di chuyển cậu ta vì sợ xương sườn gãy có thể đâm thủng phổi. Cô chạy tới xe Trịnh Miểu, rút bộ dụng cụ sơ cứu của xe ra, tháo băng gạc cầm máu, vội vàng cầm máu cho cậu ta.
Khi xe cứu thương đến, các nhân viên y tế chụp cho cậu ta mặt nạ thở oxy, lấy cồn rửa mặt cậu ta sạch sẽ. Nhưng mà mặt Từ Thần đã sưng lên, má, cằm biến dạng phồng lên kinh khủng, những vết bầm tím trên trán, sống mũi còn có một vết thương vắt ngang trông rất đáng sợ.
Lương Xuân Vũ không nhận ra cậu ta, mà nói gì tới cô, ngay cả ba mẹ Từ Thần có tới nhất định cũng không nhìn ra cậu. Từ Thần thở hắt ra một hơi, đầu đặc quánh mơ màng, dùng cặp mắt sưng tới mức chỉ mở ra một khe nhỏ như đường chỉ mà nhận ra Lương Xuân Vũ. Lần trước, cô đã bảo cậu phải chú ý khi lái xe, không ngờ một câu thành sự thật, cô lại còn là người đến cứu cậu. Đầu óc cậu hỗn loạn, cho là mình sắp chết, cậu nghĩ tới ba mẹ và anh trai, nhớ tới cô bạn gái nhỏ, rớt nước mắt không nói nên lời. Ngọ nguậy vài cái rồi lại hôn mê.
Cô hộ lý tìm thấy chiếc ví
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008746/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.