Từ Phong về nhà, cơn ngứa râm ran quanh cổ trở lại, tắm rửa xong kêu Từ Thần xoa thuốc giúp anh. Anh nằm trên giường lớn sát cửa sổ sát đất, lăn qua lộn lại, lệch múi giờ nên không ngủ được. Mà ngủ không được thì dễ suy nghĩ miên man.
Nghĩ cái gì? Điều đó thì phải hỏi anh muốn gì.
Có ý với người khác thì tốt nhất là đừng suy nghĩ quá nhiều, vì nếu không thì cho dù giãy dụa thế nào thì trong đầu cũng chỉ mình người đó, càng nghĩ càng yêu. Quá nửa đêm thì rốt cuộc cũng dần dần buồn ngủ. Mơ mơ màng màng…
“Ừm, chắc sẽ mau ổn thôi”
“Giám đốc Từ, tôi muốn hỏi anh một câu?”
“Ừm”
“Thật thông minh”
……….
……….
“Giám đốc Từ”
“…chỗ đó của anh còn ngứa không?”
“…chỗ đó của anh còn ngứa không?”
!!
!!!
Từ Phong lập tức mở mắt ra, ngồi dậy khỏi giường, há miệng thở dốc, trên người toát mồ hôi, tim đập thình thịch trong lồng ngực. Điều này thực sự không thích hợp, anh nghĩ.
Anh ngồi trên giường một lúc, cũng suy nghĩ trong một lát, xốc chăn ra khỏi giường, đi đến bàn bật máy tính lên. Mở ngăn kéo, lấy ra một máy tính bảng cũ và cắm cáp dữ liệu vào máy tính.
Ps là một kỹ năng nhỏ của Từ Phong. Khi học cấp hai, anh đã xem giáo trình hướng dẫn học qua. Khi anh mới vào khoa kỹ thuật của công ty, nó cũng coi như là một sở trường đặc biệt. Sau đó anh chuyển sang bộ phận khác, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008738/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.