Nói câu này xong thấy mọi người đều nhìn qua, Lương Xuân Vũ hiểu lời vừa nãy của mình mơ hồ vậy có thể gây hiểu lầm, nhưng cô biết Từ Phong hiểu ý mình nên không cần giải thích.
Từ Phong cũng trả lời rất tự nhiên “Không ngứa”, còn bỏ thêm một câu “Chỉ hơi đau một chút”
“Ừm, chắc sẽ mau ổn thôi” Lương Xuân Vũ thu lại ánh nhìn.
Từ Phong đi tới bên cạnh cô. Lương Xuân Vũ không dấu vết dịch sang trái một bước. Từ Phong giả vờ như không phát hiện, lúc này cần như không biết. Anh đang nghĩ ngợi tìm đề tài, Lương Xuân Vũ đã hỏi trước “Giám đốc Từ, tôi có vấn đề muốn hỏi anh”
Đúng là “thụ sủng nhược kinh”, Từ Phong nhìn thần sắc cô nghiêm trang, hơi sửng sốt “Em nói đi”
“Anh có biết ngân phiếu ngân hàng với ngân phiếu thương mại không?”
“Ừm, biết”
“Vậy ngân hàng chấp nhận ngân phiếu trả tiền kỳ hạn dài nhất là bao lâu anh biết không?”
“6 tháng” Từ Phong buột miệng nói ngay ra, vài giây sau anh hỏi lại “Có phải em còn muốn hỏi anh ngân phiếu ngân hàng với ngân phiếu thương mại thì rủi ro thế nào? Lựa chọn ra sao không?
Lương Xuân Vũ mở to mắt ngạc nhiên, gật đầu “Hôm nay sếp tôi yêu cầu chú ý mấy thuật ngữ này nhưng mà tôi vẫn có chỗ lẫn lộn”
“Vậy em có biết chi phiếu với ngân phiếu khác nhau thế nào không?”
“Dạ biết” Lương Xuân Vũ gật đầu “Chi phiếu chỉ dành cho thanh toán, ngân phiếu thì ngoài thanh toán ra còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-vu-va-tu-phong/3008736/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.