Anh thợ Chu thật vững vàng quá, chẳng khác gì tượng đá cả.
Có nghe không vậy.
À, không nghe được.
Không nghe được thì thôi.
Tô Dư đi xem mấy mẫu điện thoại trên quầy.
Nhân viên nhiệt tình giới thiệu, mẫu mới nhất với chức năng mới kèm theo màu sắc trông rất nữ tính.
Tô Dư bắt nhịp đáp lời.
Khiến nhân viên cười to.
Cô nói thêm vài câu, nhân viên lắng nghe rất thích thú.
Ngược lại, có vẻ như Tô Dư mới là nhân viên bán hàng trong tiệm.
Qua hai mươi phút, Tô Dư nhìn sang mấy lần: “Sửa được không?”
Anh thợ Chu đáp “ừm”.
Nghĩa là sao, được hay không, cho một câu trả lời hoàn chỉnh đi chứ.
Anh thợ Chu không trả lời, trái lại động tác tay vẫn không ngơi nghỉ.
Người ta nghiêm túc làm việc đến vậy, dùng “tinh thần nghề nghiệp” để chặn lời cô, Tô Dư thật sự không thể nói thêm gì nữa.
Thêm mười phút trôi đi, Tô Dư không nhịn nổi: “Có thể cho tôi mượn điện thoại để gọi không.”
Chu Phi Trì chầm chậm tháo bảng điện nhỏ xuống, mới lấy điện thoại di động ra.
Tô Dư nghĩ anh sẽ đưa cho cô.
Chu Phi Trì không đưa cô, mà lại hỏi: “Số.”
“...”
Sự phục vụ của anh thợ Chu quả là đến nơi đến chốn.
Tô Dư đọc: “1387466531.”
“Số vùng ngoài à.”
“Tôi không biết, chắc vậy.”
Quá trình anh quay số như một pha quay chậm.
Nối máy rồi, tiếng tút tút dài nghe rõ mồn một.
Tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-tri/2525745/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.