Nàng cũng không ngờ rằng những năm qua thiếu niên vẫn nhớ lời hứa trước đây, lòng tràn ngập niềm vui sướng, cười nói: "Thiếu tướng quân nói cây trâm đẹp hay ta đeo đẹp?"
Kỳ Yến lười biếng ngồi trên bệ cửa sổ, một tay đặt trên đầu gối, tay kia chống cằm, sau khi nàng nói câu đó, hắn ngắm nhìn nàng, khóe môi cong lên nói: "Nàng nghĩ ta đang nói gì?"
Kỳ Yến không đợi được nàng đáp lời, ngoài bức tường bỗng truyền đến tiếng bước chân, là thị nữ đến. Kỳ Yến nhanh chóng nhảy xuống bệ cửa sổ, nói: "Ta đi trước đây."
Vệ Trăn gật đầu, nhưng đi được vài bước, hắn lại quay lại, nghiêng người đến, tay gạt sợi tóc mai rủ xuống tai nàng, thì thầm vào tai nàng: "Đương nhiên ta đang khen nàng đẹp."
Hạt châu ở tai lay động, phát ra âm thanh trong trẻo, tay Vệ Trăn đang nắm cửa sổ hơi siết lại, nhìn thấy hắn cong khóe mắt.
Hắn nói: "Bây giờ chắc nàng đã bớt giận rồi chứ?"
Cho đến khi hắn rời đi, tim Vệ Trăn vẫn đập loạn xạ.
Hắn nói, nàng đẹp.
Tâm tư thiếu nữ tinh tế, vì câu nói ấy mà lòng dâng lên những gợn sóng xao xuyến.
Cây trâm đó được nàng cẩn thận lấy xuống đặt trên bàn trang điểm, trong bóng tối tỏa ra ánh sáng thanh khiết.
Chúc cả nhà một ngày tốt lành ❤️ Tui là Tiệm Tạp Hoá Lông Gà trên MonkeyD ❤️ Tớ có kênh audio riêng, nên nếu các cậu thấy bản này ở đâu ngoài Monkey và kênh audio của tớ thì hãy báo cho tớ để tớ vác gậy đi gõ nha. Vui lòng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xuan-son-tu-mong/4803092/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.