Buổi sáng, Trần Hinh theo đồng hồ sinh học bình thường đúng giờ thức giấc, lại ngoài ý muốn phát hiện bản thân mình bị ai đó ôm trong lòng. Lại nhớ ra hôm qua bạn trai nào đó bất ngờ trở về, hơn nữa còn mặt dày leo lên giường của mình, cô vậy mà cũng đồng ý cho hắn ngủ chung sao?
Nhưng mà, nếu hắn không chỉ ôm cô ngủ mà làm chuyện gì đó quá đáng hơn một chút, khoan đã, hình như, là chịu luôn.
Trần Hinh tự cảm thán, chẳng lẽ năm năm qua không có một người bạn trai nào cô lại trở nên dễ dãi như vậy?
Bạn học Trần có chút khó chịu, không vui hất cánh tay đang siết lấy eo mình ra, nhưng hình như người kia ngủ rất sâu, cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, tiếng thở đều đều vẫn vang lên bên cạnh.
Được rồi, nể tình hôm qua nhìn hắn có vẻ mệt mỏi như vậy, chắc là vừa trở về liền đến đây tìm cô, Trần Hinh nể mặt không làm phiền đến hắn nữa.
Lúc đi ra khỏi phòng, lại tốt bụng đắp cho người đang ngủ say một cái chăn, oa, có người nào tốt bụng như cô không chứ?
Không phải cô còn thương hắn đâu, chỉ là đối với ba của tiểu Thuần, mọi người cũng nên đối xử tốt một chút, đúng không?
Lại nghĩ đến năm năm nay mình vất vả nuôi tiểu Thuần, người kia lại không có một cuộc điện thoại hay tin nhắn gì liên lạc với cô, dù sao chuyện này thì không thể chấp nhận được. Vậy còn cho rằng cô còn đang rất yêu hắn sao, nằm mơ chắc?
Nghĩ như vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-loi-toi-duoc-co-ay-bao-nuoi/123249/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.