“Anh nói cái gì vậy?” Gương mặt Trần Hinh nhăn lại, chuyện gì đang xảy ra? Tai cô hình như nghe lầm chuyện gì đó, bọn họ chỉ mới gặp chưa được ba mươi phút, tỏ tình?
Ông trời đang đùa cô chắc?
Nhiều năm trước vốn đã nói rõ rồi, cô không hề có một chút tình cảm với anh ta. Lúc ấy, Trần Hinh cũng có chút bất ngờ, vì đơn giản trong trường bọn họ chỉ gặp nhau vài lần, làm gì có đủ cơ hội để phát sinh tình cảm. Có lẽ anh ta cũng như những người khác, muốn chinh phục băng sơn mỹ nhân?
“Tôi đã nói, tôi không có tình cảm với anh. Quá khứ là vậy, bây giờ vẫn vậy, mãi mãi sẽ không thay đổi.” Trần Hinh cố gắng nói dịu dàng hết mức có thể, dù sao anh ta cũng là cấp trên, sau này cô vẫn còn phải sống, làm lớn chuyện thì không nên.
"Em không suy nghĩ lại sao? Anh rất tốt, có tiền, có thể mua cho em thứ em thích. Không thể sao?"
Trần Hinh cười lạnh, đôi lúc, không phải thứ gì cũng được đổi bằng tiền.
"Thì ra trong mắt anh, tôi là người như vậy?"
“Em nghĩ đi đâu vậy? Anh đùa thôi. Trả thù em năm xưa khiến anh mất mặt như vậy.” Mạc Tuấn Thần nhìn thấy gương mặt Trần Hinh dần căng thẳng, hai tay nắm chặt mạnh mẽ, nhịn không được cười to.
“Anh...?”
Qua nhiều năm không gặp, cô gái này vẫn đáng yêu như cũ, nhưng có lẽ, sẽ không còn là cô gái của trước kia nữa. Ai rồi cũng sẽ khác.
Anh ta, cũng không còn yêu Trần Hinh nữa. Hay đúng hơn là, anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-loi-toi-duoc-co-ay-bao-nuoi/123244/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.