“Trần Hinh, con có chịu nói không? Đứa bé là của ai hả?” Trần mẹ tức giận quát. Uổng công bà nuôi lớn con đến chừng này, không ngờ nó lại gây ra việc tày đình như vậy, thử nghĩ làm sao bà còn có thể gặp mọi người.
Thật mất mặt.
Trần Hinh vẫn im lặng ngồi một chỗ, cô không hề có ý muốn phản bác hay giải thích gì cả. Sự việc đã xảy ra đến đường này, có giải thích cũng vô dụng. Nhưng chuyện về Hoắc Thần Hy, cô không muốn nói đến, cũng không muốn nhắc lại quá khứ. Hắn đi rồi, tìm cũng có ích gì? Gia đình hắn chẳng phải đang khó khăn, cô cũng không muốn mình là một gánh nặng.
“Mẹ. Con xin lỗi.” Cô cúi đầu, né tránh ánh mắt của mẹ. Cô sợ mẹ sẽ như người khác, muốn vứt bỏ bảo bảo. Nó đáng thương như vậy, tại sao lại không một ai muốn tiếp nhận? Từ nhỏ, Trần Hinh đã quen cuộc sống một mình, không có bạn bè, mất ba, hầu như hằng ngày cô chỉ đến trường, sau đó lại về nhà. Cô muốn có một đứa bé là của riêng mình, muốn có một đứa con thật sự, lúc nào cục cưng cũng có thể bên cạnh. Con vĩnh viễn sẽ không bỏ rơi cô, cũng không làm cô tổn thương, chắc chắn nó sẽ thương cô như mẹ thương Trần Hinh vậy.
“Con bị hắn ép buộc đúng không? Có phải hắn uy hiếp con không được tiết lộ thân phận hắn? Có phải không? Hả?” Trần mẹ thà tin tưởng con gái bị người khác ép buộc còn hơn tin nó đã gây ra chuyện này. Nếu như, con gái bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-loi-toi-duoc-co-ay-bao-nuoi/123241/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.