4 năm sau.
Bà Trần rất nhiều lần gặp Cảnh Nghi để hỏi Giai Ý đâu thì anh luôn biện hết lý do này đến lý do nọ nên bà rất lo. Bà không nghĩ đến việc con trai mình đã làm nên vẫn cứ tin lời con nói nào biết được Giai Ý sống như một cái xác khô. Giờ đây Gia Ý từ phản kháng đến hoảng loạn và giờ là mất đi quyền phản kháng, bất cứ Cảnh Nghi với Hân Nghiên có làm gì cô cũng cũng không quan tâm, không khóc, không phản kháng, không cất lời, ánh mắt thờ ơ khiến Cảnh Nghi nhìn lại thế cục bây giờ.
Giây phút sợ mất cô dâng chào anh ôm cô đến bệnh viện để khám nhưng người khám cho Giai Ý lại là Thiên Ân. Thấy vô nằm trên giường với cơ thể, trạng thái không thể nói được. Anh tức giận đấm mạnh vào mặt Cảnh Nghi sau đó là từng cú đấm hạ xuống nhưng anh nào phải đối thủ của Cảnh Nghi nên nhanh chóng bị đổi lại đến khi các bác sĩ khác đến mới tách họ ra được.
-Trước đây tôi từng kính nể anh vì là một giáo viên giỏi, liêm chính nhưng giờ nhìn anh chẳng khác gì bọn khốn ngoài đường xó chợ.
Nhìn Giai Ý trên giường ánh mắt vô hồn thân thể gầy, xanh xao Cảnh Nghi mới biết được bản thân đã đi xa như thế nào. Giây phút anh hối hận cũng là lúc anh đi quá xa.
...
Thiên Ân ngồi khám cho Giai Ý vừa cất lời hỏi han.
-Em có đau ở đâu không?
-...
Vô không trả lời gì, ánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-hay-yeu-em/3322705/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.