🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tống Tri Hành đi đến kế bên giường của Mộng Dao, nhìn thấy cô vẫn đang hôn mê nằm đó. Anh đi lại giường bệnh ngồi kế cô, cầm lấy cánh tay mỏng manh của cô.



“Dao Dao, em đừng như vậy. Mau mở mắt ra nhìn anh đi.”



Đôi mắt anh đầy mệt mỏi, nhưng cũng không mệt mỏi bằng khoảnh khắc anh bất lực nhìn cô nằm đó.



Trải qua chuyện này anh mới biết được cô quan trọng trong lòng anh đến nhường nào. Anh không thể nào sống thiếu cô được. Bởi vì anh biết, có những khoảnh khắc, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, đánh mất chính là đánh mất nhau hoàn toàn.



Anh sợ những điều anh lo lắng trở thành sự thật.



Anh hôn lên bàn tay cô mà nước mắt rơi xuống lả chả. Anh ở bên cạnh Mộng Dao, nói với cô rất nhiều điều, kể cho cô nghe rất nhiều chuyện. Như là hôm nay Tiểu Giai Nghi mặc váy màu gì, chiếc váy đó là do cô chọn.



Nói với cô, con nhớ cô ra sao. Muốn cô mở mắt ra nhìn con như thế nào. Anh vừa nói mà vừa khóc, hỏi cô không nhớ con chút nào sao?



Bác sĩ bảo phải hay nói chuyện với cô để cho cô mau tỉnh lại. Cho nên một con người ngày thường ít nói như anh vậy mà lại huyên thuyên như thằng điên cả ngày.



Tử Y nhìn thấy anh như vậy mà cũng bất lực. Bà chỉ có thể đem cơm cho anh ăn lấy sức mà thôi chứ mấy đêm rồi anh không chịu chợp mắt chút nào cả. Mà cơm nước đem vào anh cũng có chịu

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-dung-buong-tay-anh-/3479503/chuong-118.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Xin Đừng Buông Tay Anh!
Chương 118: Tỉnh lại.
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.