Phó Nhược Hằng không biết phải làm sao để khuyên nhủ được Mộng Dao. Tính cách Mộng Dao là như vậy, chỉ cần là chuyện cô muốn làm, xưa nay không ai có thể ngăn cản. Chuyện cô đã quyết định, xưa nay không thay đổi.
Có lẽ cô thật sự đã hết lòng tin dành cho Tống Tri Hành rồi.
Tống Tri Hành vẫn cố chấp đi lại, cô không ngừng ném chiếc gối bên cạnh mình vào người anh.
“Anh đi đi. Tôi không muốn nhìn thấy mặt của anh nữa. Nó khiến cho tôi buồn nôn.”
Cô vừa hét lên vừa khóc thật đáng thương.
Lồng ngực cô quặn đau đến rã rời. Những cú đánh của cô không đau nhưng nó khiến cho trái tim anh đau nhói.
“Anh cút đi! Anh cút cho khuất mắt tôi. Tôi đã làm gì sai để đáng bị anh đối xử như vậy?”
Cô khóc ngất đi, thậm chí còn có dấu hiệu co giật. Bác sĩ nhanh chóng chạy vào giữ cô lại, tóc tai cô rũ rượi, bàn tay cô bấu chặt lấy tấm nệm, trong miệng vẫn không ngừng bảo anh đi đi.
Tống Tri Hành nhìn thấy thái độ cương quyết của Mộng Dao. Anh lại sợ cô sẽ làm ra những chuyện gì đó dại dột, cho nên liền buồn bã nói.
“Được rồi, tôi sẽ đi. Em đừng kích động. Hôm khác… tôi sẽ đến thăm em.”
Nhìn bóng lưng buồn bã rời đi của anh mà mọi người đều đứng lặng thinh nhìn nhau. Mộng Dao nằm quay mặt hướng vào trong tường.
Tử Y đến bên cạnh kiểm tra cho Mộng Dao. Bà biết bây giờ cô đang rất giận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-dung-buong-tay-anh-/3479448/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.