Tận mắt chứng kiến ký ức ngày xưa từng chút từng chút bị phá hủy, tâm cô như chết lặng.
"Chị Húc." Đinh Triệu gọi cô vài tiếng, Sưởng Húc không trả lời, không nhúc nhích nhìn chằm chằm đồ đạc trong tay công nhân chuyển ra vào, mỗi một món đều khắc quá khứ của cô và Bùi Hằng. Chiếc ghế thấp màu gỗ đào kia, cô từng ngồi ở trên đó, cùng Bùi Hằng nói về sự khác biệt giữa đậu rửa nước và đậu phơi nắng; chiếc bình thủy tinh xoắn ốc kia, là cô đi ở chợ bán buôn mới tìm được, bởi vì cái cũ bị cô vô tình làm vỡ, vừa vặn đây là món mà Bùi Hằng thích nhất; tạp dề denim kia... là của Bùi Hằng...
Lúc Tịch Đan đến, lặng yên không một tiếng động, bàn tay của anh nhẹ nhàng vuốt ve trên đỉnh đầu cô, bàn tay lướt qua sợi tóc mềm mại của cô. Tay anh quấn lấy vài sợi tóc ấm áp, ngón tay xoay tròn không chút để ý, từng tầng quấn quanh, cho đến khi tóc cô bao lấy ngón tay thon dài của anh, anh mới dừng động tác, trầm thấp gọi một tiếng: "Sưởng Húc. ”
Sưởng Húc nghiêng đầu, nhấc mi mắt lên nhìn anh một cái, trầm mặc không nói gì.
Trong đôi mắt bình thản của cô, Tịch Đan nhìn thấy vực sâu vô bờ, đang từng chút từng chút sụp đổ. Mà trong đống đổ nát không người hỏi thăm này, tìm không thấy một tia ánh sáng ấm.
Thế giới cổ tích của cô đã bị phá hủy.
Và anh, là tội đồ tội ác đầy trời.
Tội đồ không xứng đáng được tha thứ.
Vậy thì bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-cho-phep-anh-duoc-thich-em/926862/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.