Trong cuộc sống của mỗi người, luôn luôn có một vài tên khắc cốt ghi tâm.
Khi hai chữ Bùi Hằng được khắc sâu trong lòng Sưởng Húc, cô vẫn là một thiếu nữ 18 tuổi, xinh đẹp nhưng rối tinh rối mù.
Tách cà phê đầu tiên là do Bùi Hằng dạy, lần đầu tiên cắm hoa là do Bùi Hằng dạy, bức chân dung đầu tiên là Bùi Hằng...
Dường như, từ năm 18 tuổi trở đi, tất cả mọi thứ đều liên quan đến Bùi Hằng.
Bùi Hằng.
Hai từ đơn giản.
Cứ như vậy cắm rễ ở sâu trong tim.
Thời gian đẹp nhất cô đều cho Bùi Hằng.
Nếu một ngày nào đó mọc thành cây đại thụ che trời, cành rừng tươi tốt lướt qua bầu trời xanh thẳm, kinh động những đám mây hình khối, liệu có thể luân hồi một năm trăm năm hay không?
Nếu có thể, những con chim đậu trên cành cây sẽ là đàn Á- âu sao?
Mà Bùi Hằng, còn có thể đi qua bên cạnh cây đó sao?
Làm thế nào để bí mật yêu một ai đó?
Không cho người đó gánh nặng, cũng không cho người đó biết.
Giống như cái cây trước Phật kia, sừng sững mấy trăm năm, không có thiên hoang, cũng không có già đi, mặc dù mảng đất này chìm xuống đáy nham thạch, biến mất ẩn tích, nó vẫn đứng lặng ở đây, không chút dao động.
Thế giới đang trên bờ vực tuyệt chủng, con người không còn được tái sinh, và tất cả mọi thứ trở thành một điếu thuốc tàn thôi.
Quay đầu lại, ngoại trừ cây cổ thụ mạnh mẽ kia, không còn gì cả.
Không có Bùi Hằng, cũng không có Sưởng Húc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-cho-phep-anh-duoc-thich-em/926856/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.