Luật của giàng mà giàng chính là ông trời, vậy cho nên hôm nay muốn đưa cô bé này đi anh bắt buộc phải sử dụng luật mà bọn họ nói. Mạnh Hạo Tuấn cởi áo khoác da vắt lên chiếc moto của mình, bên trong là chiếc áo thun rằn ri kiểu quân đội và quần bò.
Tiếp sau đó một đám trai làng lao vào anh. Thanh niên vùng núi đúng là rất khoẻ, nhưng so với người được huấn luyện như anh thì chẳng khác nào một đám nhóc con đang diễu võ giương oai. Chưa tới 10 phút bọn nó đã nằm la liệt trên đất. Mạnh Hạo Tuấn đi lại trước mặt Giàng A Páo, anh ngồi xuống móc ra trong ví một xấp tiền đặt vào tay nó.
"Đây là tiền thuốc, bây giờ người là của tao."
Nói xong anh đứng lên lấy áo khoác của mình mặc vào cho cô bé vẫn còn đang đứng ngơ ngác ở bên cạnh chiếc xe. Anh lấy mũ bảo hiểm đội lên cho cô nhóc, nhấc bổng cô bé lên xe bản thân cũng ngồi lên.
"Ôm cho vững."
Mù Tha Lin lúc này mới lấy lại tinh thần, đưa tay ra ôm eo ông chú lạ mặt này. Mạnh Hạo Tuấn thấy cô nhóc đã ngồi vững rồi liền rồ ga chạy đi.
Anh cứ như vậy chở theo một cô bé chạy về thành phố. Anh thuê một phòng khách sạn, mua quần áo cho cô, cô bé này cũng thật to gan đi theo anh mà không sợ bị anh mang bán mất.
Đợi cô bé tắm rửa thay quần áo xong anh mới nhìn rõ, cô bé mang theo một nét đẹp đậm chất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163531/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.