Mạnh Hạo Tuấn vốn dĩ định rời đi xem như chưa có chuyện gì, lúc nảy anh thật sự muốn giết người, nhưng lý trí của anh vẫn còn đủ tỉnh táo để biết anh không thể giết cô ta ở đây.
Thế mà lại không ngờ Bùi Ngọc Lam lại còn dám uy hiếp anh. Cô ta như một con ruồi suốt ngày vo ve trước mắt anh, anh không nói chẳng qua bởi vì anh không để loạn người như cô ta vào trong mắt. Nhưng cô ta lại không biết vị trí của mình ở đâu, cống rãnh mà cứ tưởng mình là thiên nga, anh cười nhẹ nụ cười càng thêm lạnh, ánh mắt như đang nhìn một con chuột thối nát, khinh thường và chế giễu.
"Cách chức tôi, sao cô không về mà hỏi ông ta cái ghế mà ông ta đang ngồi là ai cho ông ta. Còn nữa tôi đúng thật là có thể giết cô vì một chiếc vòng, bởi vì căn bản cô chẳng đáng giá bằng một cái giẻ rách."
"Anh... anh... anh nói ai là giẻ rách."
Bởi vì động tĩnh quá lớn, trong bệnh viện không chỉ có bác sĩ mà còn có người nhà bệnh nhân, khắp các tầng ở đây điều có bảo vệ, nghe tiếng la lớn bọn họ liền chạy đến. Nhìn thấy Mạnh Hạo Tuấn đều đồng loạt cúi người.
"Vứt cô ta ra ngoài, đừng để rác ở đâu làm bẩn cả bệnh viện."
"Vâng thưa cậu."
Hai nhân viên bảo vệ tiến lên phía trước mặt Bùi Ngọc Lam
"Mời cô rời khỏi đây cho, trong bệnh viện không được phép làm ồn."
Bùi Ngọc Lam không thể tin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163528/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.