Nhóc ngồi bên cạnh khẽ đưa bàn tay bé bé của mình vuốt lưng cho mẹ. Sau khi cơn nhộn nhạo trong bụng qua đi, Trần Tuyết mới để ý đến cục cưng nhà mình. Thằng bé vẫn như cũ mặt mày hồng hào, quần áo chỉnh tề, tóc tai có hơi rối do bị gió thổi, ngoài ra không có chút gì chật vật như cô cả.
"Cục cưng con không sợ à, không chóng mặt sao?"
"Không ạ, Bo vẫn khỏe ạ, mẹ đừng lo, mẹ còn mệt không chúng ta lại bên ghế đá chỗ kia ngồi nghĩ nhé. Ba đi mua nước cho mẹ sẽ về ngay."
"Ừm."
Cô nhìn con trai mình bây giờ cảm thấy bản thân có chút xấu hổ, cô vậy mà phải nhờ con trai nắm tay dẫn đi. Nhìn bóng dáng bé nhỏ nhưng tạo cho người ta cảm giác vô cùng an tâm và tin tưởng kia, trái tim cô khẽ động. Con trai cô thật là một chàng hoàng tử bé vừa ấm áp lại đáng tin cậy.
Lý Cảnh Phong rất nhanh mang nước về, còn mua thêm một ít bánh.
"Em đỡ tí nào chưa, uống miếng nước nhé?"
Anh cẩn thận mở chai nước đưa đến bên miệng cô, cũng không để cho cô cầm mà tự mình đút cho cô. Nhóc con thì ngồi bên cạnh nắm lấy tay mẹ, nhóc dùng tay ấn nhẹ xoa vào vị trí giữa ngón cái và ngón trỏ.
"Cục cưng con còn biết ấn ***** ** sao?
"Da biết một chút ạ, Bo đọc trên sách người ta nói làm như vậy sẽ nhanh hết mệt ạ."
"Con trai mẹ giỏi quá, mẹ thật có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xin-chao-ta-day-la-nu-phu/3163469/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.