[“Nhiệm vụ tích hàng đã hoàn thành tám mươi lăm phần trăm.]
Khương Quán bận rộn không để ý đến giọng nói của tiểu tinh linh, cuối cùng nàng cũng có thời gian đi vào không gian thay quần áo, sau đó ăn uống no say một bữa.
Đây là thức ăn khoắng được từ một tửu lâu, Khương Quán ăn mà hài lòng vô cùng, cuối cùng thì trong dạ dày nàng cũng có thức ăn rồi.
Sau khi ăn xong, nàng lại tìm một đôi giày thể thao từ trong đống vật phẩm trước đây của mình. Mỗi ngày đều đi đường núi khiến chân nổi mụn nước luôn rồi, nàng cũng không muốn lòng bàn chân bì mài mòn đâu, vì thế cho miếng lót giày thể thao xuống dưới đôi giày vải đang đi hiện giờ.
Ngoài ra nàng còn lấy ống trúc, bát trúc, bao gồm cả một cái nồi cộng thêm muối và dầu, một ít lương khô, còn có cả một vài dược liệu cho Tống Cửu Uyên ra, lúc này mới vội vàng chạy về cổng thành.
Mà bấy giờ, Tiểu Đặng và lão Trương đang đứng ở cổng thành nhìn ngang liếc dọc, mắt thấy đã sắp đến giờ rồi mà Khương Quán vẫn chưa xuất hiện, thế này cũng khiến lão Trương lo sốt vó mất.
“Tiểu Đặng, sợ là nàng ta đã chạy mất rồi!”
Nếu phạm nhân đi lưu đày thật sự chạy trốn vậy mấy người đều khó thoát khỏi tội.
Tiểu Đặng lắc đầu, hắn ta không tin Khương Quán là người như vậy, nhưng nếu nàng thật sự bỏ trốn vậy hắn ta quả thật cũng không có cách nào khác.
“Ngươi cũng chỉ vừa mới quen biết nàng ta mà thôi, làm sao có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849819/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.