[Chủ nhân, nên đi tích hàng rồi.]
Khương Quán: …
Nàng đau đầu xoa mi tâm: “Tiểu tinh linh, nơi này hoang vu vắng vẻ, ngươi chắc chắn mình không nói đùa đấy chứ.”
[Không nói đùa đâu, bên dưới sơn động này có mật thất, bên trong có bảo vật.]
Lời của tiểu tinh linh khiến Khương Quán sửng sốt, cơn buồn ngủ lập tức bị đánh bay đi, hai mắt nàng sáng ngời, vội vàng hỏi: “Thật sao? Vậy lối vào ở đâu, bây giờ ta sẽ đi ngay!”
Bảo vật đó, chỉ nghĩ thôi mà Khương Quán đã thấy hưng phấn rồi, không gian này cũng chỉ có mỗi đồ ăn ngon và tài vật mới có thể khiến nàng hào hứng.
[Lối vào ở bên trong sâu tận cùng của sơn động, chủ nhân có thể tự tìm.]
Trong lúc nói chuyện, Khương Quán phát hiện ra trong ý thức hiện lên một tấm bản đồ, rõ ràng chính là bản đồ vị trí của sơn động này, nàng liếc mắt nhìn một lượt, trong lòng đã hiểu ra.
Sau đó nàng vận dụng dị năng, lập tức biến mất trước mặt mọi người, chỉ là, đám người đã ngủ say cũng không hề phát hiện ra.
Sơn động này rất lớn, sức chứa được mấy trăm người bọn họ mà vẫn còn dư, thậm chí bên trong vẫn còn không ít không gian.
Khương Quán căn cứ theo bản đồ đi tới tận cùng sơn động, sau đó phát hiện ra đằng sau đó có một hồ nước sâu không thấy đáy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849808/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.