“Để ta viết, các ngươi ký tên là được.”
Nói xong, mọi người đều nhìn nàng cầm cành cây trong tay viết bản văn thư chia nhà một cách nước chảy mây trôi với vẻ kinh ngạc, còn chừa lại chỗ trống cho đám người Tống Cửu Uyên ký tên.
“Này, ký tên đi.”
Khương Quán đưa dải lụa đã viết xong cho Tống Cửu Uyên, bàn tay cầm cành cây của Tống Cửu Uyên đang rất run rẩy, nhưng vẫn nhịn đau ký tên mình xuống.
Xưa nay Tống Cửu Trì vẫn luôn nghe đại ca nên cũng ký tên vào theo, sợ những người khác ở nhà họ Tống hối hận nên ngay cả Tống đại nương tử và Khương Quán đều ký tên mình lên.
Khương Quán lại cầm dải lụa đi đến trước mặt Tống lão phu nhân: “Tổ mẫu, đến lượt ngươi.”
“Ta…”
Tống lão phu nhân đỏ mặt, bà ta cũng không thể nói là thật ra mình không biết chữ, cũng may mà đứa cháu gái kia của bà ta hiểu chuyện, lập tức nói: “Cơ thể mẫu thân không được khỏe cho lắm, chúng ta sẽ ký thay bà ấy.”
“Được thôi.”
Khương Quán nhìn mọi người ký tên mình xong với vẻ mặt hài lòng, cuối cùng đến lượt Thẩm Thiên, Thẩm Thiên viết cả họ cả tên của mình lên với vẻ đắc ý.
“Khương Quán, một người không có nhà mẹ đẻ trợ cấp như ngươi lại còn nhiệt tình đòi chia nhà như thế, sau này ngươi sẽ phải hối hận!”
Trên người nàng ta vẫn còn ngân phiếu mà cha mẹ giấu cho bên trong bọc hàng, nhưng Khương Quán thì có gì?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849807/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.