Khương Quán liếc mắt nhìn Tống Cửu Uyên đang hôn mê, có lòng tốt nhắc nhở: “Ta đặc biệt giấu kim sang dược này đi đấy, không có độc đâu.”
“Cửu Trì, bôi cho đại ca ngươi đi!”
Tống đại nương tử ra quyết định, bọn họ không có thuốc, có kém hơn nữa cũng có thể kém được đến đâu? Nàng ta không thể trơ mắt nhìn con trai mình cố gắng chống đỡ thêm được nữa, nếu Khương Quán dám ám toán con trai nàng ta, vậy nàng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho nàng!
Tống Cửu Trì rất do dự, lúc này, Tống Cửu Uyên vẫn luôn bất tỉnh mở miệng nói một cách rất yếu ớt: “Bôi lên cho ta đi.”
Tuy hắn không tin một nữ nhân rất có tâm cơ như Khương Quán nhưng hắn tin đối với Khương Quán mà nói thì hắn vẫn còn rất quan trọng, không có hắn thì mấy người này cũng không còn hy vọng về kinh.
Tống Cửu Trì nghe vậy, lúc này mới không tình nguyện gì đổi một vị trí khác, ngăn trở tầm nhìn của đám quan sai rồi nhanh chóng rắc kim sang dược lên vết thương cho Tống Cửu Uyên.
Khương Quán nhìn mà trực tiếp nhíu mày, vết thương chưa qua xử lý mà làm như vậy sợ là sẽ bị nhiễm trùng, nhưng lúc này điều kiện đặc thù, hình như cũng chỉ có thể như vậy.
Điều khiến Khương Quán kinh ngạc hơn là cho dù đã đau đến gần chết rồi nhưng lông mày của Tống Cửu Uyên cũng không hề nhíu lại lấy một cái, người kiên cường như thế ngược lại cũng khiến nàng rất khâm phục.
Đang nghĩ ngợi lung tung thì quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849795/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.