Đối với quan sai mà nói, bọn họ chỉ có nhiệm vụ, nếu không đưa được các phạm nhân đến nơi hoang dã trong thời gian quy định thì bọn họ cũng sẽ bị bên trên giáng hình phạt.
Sau khi xác định không còn ai qua đây tiễn biệt nữa, quan sai vung chiếc roi đuổi đám người rời đi.
Người của phòng cả đi cuối cùng, đặc biệt là Tống Cửu Trì cõng Tống Cửu Uyên, năm nay thiếu niên mới mười lăm tuổi, ngày thường lại là một người sống an nhàn sung sướng cho nên lúc này cũng đang thở phì phò.
“Cửu Trì, ngươi đợi chút đã.”
Khương Quán nhân lúc quan sai không để ý mà nhẹ giọng gọi Tống Cửu Trì, thế nhưng hắn ta vô cùng ghét Khương Quán, bước chân không tự chủ được mà bước nhanh hơn, không thèm để ý đến nàng.
Mà Tống Cửu Ly ở bên cạnh là muội muội song sinh của Tống Cửu Trì, lúc này đang đỡ Tống đại nương tử cũng không để ý đến nàng nốt.
Rồi, xem ra người nhà họ Tống này đều không thích nguyên chủ.
Nhưng Khương Quán cũng không thể trơ mắt nhìn ân nhân cứu mạng của nguyên chủ mất máu mà chết, vì thế nàng đẩy nhanh bước chân đuổi theo Tống Cửu Trì.
Sau đó, nàng nhanh chóng nhét một bình kim sang dược vào trong tay Tống Cửu Trì, lại nhỏ giọng nói: “Đợi lát nữa lúc nghỉ ngơi, các ngươi lén lút bôi ít thuốc nhé.”
Cứ kéo dài tiếp nữa, sợ là Tống Cửu Uyên sẽ mất máu mà chết mất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xet-nha-luu-day-ta-don-sach-kho-ke-dich-di-chay-nan/3849794/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.