Nghe Thương Tuyệt Lệ trả lời, trong lòng Bối Bối cảm thấy một trận chua xót, yết hầu của nàng ngạnh ngạnh, thật vất vả thuận khí, nàng yếu ớt hỏi: “Là Cô Ngự Hàn bảo ngươi nói vậy sao?”
“Ách… Đúng vậy.” Thương Tuyệt Lệ kiên định trả lời, không còn cách nào khác, vì không muốn công chúa và Bối Bối Bối tiểu thư chạm mặt, hắn chỉ có thể yêu cầu Bối Bối tiểu thư mau mau rời đi, bất kỳ lúc nào công chúa cũng có thể tỉnh lại.
Vương hiện tại không có ở đây, vương cung từ trên xuống dưới các vị đại thần đều tận mắt nhìn thấy cảnh Bối Bối tiểu thư đẩy công chúa xuống nước, tình cảnh hiện tại của Bối Bối tiểu thư vô cùng khó khăn.
Aii… Hy vọng vương mau chóng phục hồi như cũ rồi trở về, bây giờ thật sự là loạn thành một đoàn, có nói gì hắn cũng không tin Bối Bối tiểu thư xô công chúa xuống nước, trong này nhất định là có hiểu lầm, có lẽ lúc đó Bối Bối tiểu thư xung đột với công chúa, tay vô tình không theo điều khiển.
Bối Bối không nói gì thêm, chỉ cúi đầu, trầm mặc xoay người rời đi. Nàng nghĩ, nàng đã hiểu.
Chỉ một lát sau, nàng quay đầu lại gọi Thương Tuyệt Lệ: “Chờ một chút, Thương Tuyệt Lệ, ta hỏi ngươi, ngươi cũng tin là ta đẩy Huyên Trữ công chúa xuống hồ sao?”
“…” Thương Tuyệt Lệ bối rối không trả lời, hắn không biết nên nói thế nào, hai bên đều là chủ nhân, hắn phải giúp ai?
Bối Bối nở một nụ cười nhạt tỏ vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-vuong-tuyen-hau/2002538/quyen-2-chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.