Trong lòng Mạn Tâm đau đớn, nàng thật sự không biết nên nói thế nàovới hắn. Vậy nên nàng cũng chỉ còn cách dứt khoát một lần: “Phải, ta sẽkhông trở về cùng ngươi. Ta đã nói với ngươi, ta không phải là Trữ Ancủa trước kia.”
“Muội sẽ không làm vậy. Muội không lo lắng cho Song nhi sao? Nếu muội không quan tâm, ta sẽ giết cô ta.” Hạ Duẫn Ngân mất hết lý trí bắt đầuuy hiếp nàng.
“Song nhi?” Mạn Tâm ngây ra một lúc, “Huynh sẽ làm gì cô ấy? Cô ấy chỉ là một nô tì, Huynh gây khó khăn cho cô ấy làm gì?”
“Nếu cô ta chỉ là một nô tì, muội cần gì phải lo lắng. Nếu như phảimất đi muội, ta cần gì phải giữ lại cô ta.” Hạ Duẫn Ngân nhìn chằm chằmvào nàng gằng từng chữ.
“Huynh, huynh thật đê tiện.” Vẻ mặt Mạn Tâm đầy tức giận. Sao hắn có thể dùng Song nhi để uy hiếp mình.
“Vì muội, ta sẽ không từ bất cứ thủ đoạn đê tiện nào. Ta chỉ cầnmuội. Nếu muội theo ta trở về, ta sẽ trả tự do cho cô ta. Nếu muội bỏđi, ta sẽ giết cô ta.” Hạ Duẫn Ngân nghiến răng nói.
“Nếu huynh giết cô ấy, cả đời ta cũng sẽ không tha thứ cho huynh. Tasẽ hận huynh.” Mạn Tâm thù hằn nhìn hắn. Nàng hiểu rất rõ, tại triều đại phong kiến cổ đại này, giết một nô tì còn đơn giản hơn nghiền nát mộtcon kiến.
“Muội đã không quay về, ta còn quan tâm muội sẽ hận ta sao? Nếu muộiđã không yêu ta, thì hận ta cũng là cách để làm cho muội phải nhớ đếnta, cũng không tồi.” Hạ Duẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/xa-hat-my-nhan-cua-lanh-vuong/1582723/chuong-108.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.